Sign up

NGÀY GIỖ MẠ

Chung — Viết bởi phanluan @ 15:01

Lấn bấn không về thắp hương cho m
Xin m
ạ thứ cho
Con c
ủa mạ xa quê
Không ph
ải thiếu tiền, mà ngược đường công tác
Mai m
ốt rảnh rang con cháu rủ nhau v


Nh
ớ ngày ... đơn sơ mấy sét* cơm
Tréc* cá m
ại đồng kho mặn
"N
ếu bữa mô mạ chết..."
Con làm theo l
ời mạ dặn
Nh
ắn gió Nam Lào đưa mạ vô
Nh
ưng mơi,
Sáng nay con l
ặn lội
Ch
ợ Mới, chợ Cồn, chợ chồm hổm ngoại ô
Đ
ồng bãi Hòa Vang thuốc trừ sâu diệt c
Dũi* m
ấy đường rều rác cũng không còn
Món cá m
ại đòng đong con thất l
Rau d
ền rau diếp con luộc xanh non
C
ơm không có khoai khô để hấp
Siêu th
ị mơi chỉ thứ tươi giòn
Cháu c
ủa mạ gọi bà không quen gọi m
Gi
ọng Quảng nhùng nhoằng
Cúng toàn m
ắm toàn dưa
Thi
ếu gì thứ vịt hầm, côc-lết
Ba thì lúc nào cũng da di
ết ngày xưa!
H
ương bay bay
Con v
ẫn tuổi mười hai thơ dại
M
ạ còn nguyên dấu nắng nhập nhòa...

Đêm 16-5-2003

Chú thích:

Sét: Lưng chén
Tréc: N
ồi kho cá bằng đất nung
Dũi: Nhũi

Trích t
ừ tập thơ Hương Phố Vườn, NXB HNV, 2005.


Bên bàn thờ ông

Chung — Viết bởi phanluan @ 15:35

  Cho Nhật và Tiệp



Có bánh chia phần ông

Ông hát ru mới ngủ

Thức dậy ông pha sữa

Suốt ngày ơi ông ơi

 

Ông nằm trong áo quan

Cháu rằng: Ông còn ngủ

Chị và o ủ rũ

Cháu chỉ buồn buồn theo

 

Cắm cây hương đốt thắp

Vành mũ tang cúi đầu

Cả nhà cay cay mắt

Nó có biết gì đâu

 

Nhớ mỗi lần giỗ chạp

Cúng cúng gì ông ơi

Rằng: Cúng bà cùng bác

Cúng ông nữa - ông cười

 

Từ lúc bi bô nói

Việc gì cũng ông ơi

Mẹ bảo ông mỏi mệt

Thương ông đứng cách rời

 

Để bây giờ ông thiếp

Mãi ngàn thu ông ơi

Cháu có quà chia Tiệp

Đâu còn ông để mời

 

Đâu còn ông để khóc

Đâu còn ông để vòi

Hương cháy cong dấu hỏi

Góc giường nam lẻ loi.

 

9.1987

 


KÝ ỨC VỀ CHA

Chung — Viết bởi phanluan @ 16:10
 

Đầu tiên, cha là một nông dân

Đôi bàn tay chai lỳ thô ráp

Dáng liêu xiêu sau đường cày thẳng tắp

Tôi theo sau nhặt con dế con giun

Roi tre giơ cao nhưng ít lần đánh vào lưng bò

Với con chưa một lần la mắng

Hình như đường cày lật nghiêng và mồ hôi thắm mặn

Cho ta nhận ra mình



Cha là thợ may thủ công lão luyện

Đều đều mũi chỉ đường kim

Ấn tượng nhất là mỗi lần rách áo

Miếng vá đắp lên lấp loáng mùa màng

Cha mặc áo vá tự may, đi guốc mộc tự đóng

Chiếc gối săng khuyết võng mảnh trăng gầy

Việc họ việc làng đêm ngày nghiên bút

Dâng sớ thành hoàng ngút ngát hương bay

Nét chữ thẳng đưa lên sổ xuống

Học lõm nhì nhằng mấy chữ Trung-Nhân

Cán bộ về làng sau kháng chiến

Chào thầy! hai bóng xế ngó trân trân


Chiến tranh nhiều thứ không còn

Bảy lần dời nhà

Hai lần tù ở

Gia tài cha là cuốn gia phả

Đựng trong ống tre ngà chưa một lần tổn thương

Tuổi xế chiều cha thầm nguyện ước

Thanh thản ra đi ngỡ con cháu bớt nhọc nhằn

Có bao giờ cha kêu đau kêu khổ

Tháng bảy về con ray rứt ăn năn.


Sông Hàn

Chung — Viết bởi phanluan @ 18:29
 


Sông Hàn


Thơ Phan Luận



Đứng trước sông Hàn

Mơn man sóng vỗ

Lao xao gió

Sấm đất vọng về

Toạ độ súng thần công

Sừng sửng thành Điện Hải

Bóng mù u Nghĩa Trũng ngát hương trầm


Đứng trước sông Hàn

Hừng hực một thuở

Chống tàu há mồm diệt quân đổ bộ

Những đoàn quân từ dưới đất ngời lên

Nén thuốc bồi bằng năng lượng Hồ Chí Minh


Chiều nay, sông Hàn

Mơn man câu hát

Thương mẹ mòn vai đời cát

Xa xót Hà Thân con gái một thời

Ai bắc cầu quay để khuya khoắt tàu qua trăng đợi

Mấy tao nôi vời vợi điệu à ơi

Chuyến phà ngang thành ký ức

Vĩnh viễn nhà chồ hoá nhà cao tầng đường cao tốc

Nằm mơ ta được đi phà

Thôi rồi phút giây gặp gở của thúng mủng dần sàng hoa tươi gánh gồng người mù bán chổi

Thôi rồi cuộc tình vội vã bởi tiếng leng keng cặp mạn phà thơm giòn như ăn vụng, nhầy nhụa áo cơm thao thức đợi ngày lên

Những điều này chỉ có sông thấu hiểu.


Uống nước nguồn Hàn nửa đời mặn ngọt

Em vô tình sông vẫn chảy khôn nguôi

Mấy sắc cầu vồng vắt qua lở bồi thương nhớ

Gieo hồn chiều dợn con nước đò xuôi


Mọi đục trong Sông nhận về mình tất cả

Cho đôi bờ phố xá đông vui

Dưới đáy sông còn bao điều Người ạ

Đến bao giờ chia sẻ hởi sông ơi.


PL


Khoảng lặng

Chung — Viết bởi phanluan @ 10:18
 

KHOẢNG LẶNG

(VỚI PHẠM TIẾN DUẬT)




Nhặt được thằng em

Trong gánh thơ lưu linh lạc địa

Phải nằm lòng từng tao nôi ca dao

Để câu thơ chắt ra được mềm như lúa


"Quảng Trị những năm bảy mươi

Sim mua gió lào sỏi đá

Mà than đượm than, lửa đượm lửa"


Nghĩ đâu xa, cứ nhằm vào Thành Cổ

Mỗi ngày năm 1972

Lính và dân

Tương đương đại đội quân

Nón lá tai bèo mũ đồng mũ cối

Trộn vào đất

Viết sao cho thật sử


Em ngộ ra chất lửa

Âm ĩ ngún "lửa đèn"

Trong trẻo "tiếng bom và tiếng chuông chùa" trên nền com lê cà vạt đỏ

Áo trắng trinh khuất lấp trái tim "vừa trộn vừa quay"

Một đời lơ ngơ xê dịch

Cái chết cập kề còn ngã nghiêng lay


Như tạm vắng nghếch Văn chương nhà không số

Trú nhờ xứ Ta Bà

Tiếc là người nâng măng rừng Trường Sơn  lên tầm cao Tổ Quốc

Không kịp làm nhân chứng khúc tráng ca nhìn từ xa


Thế là loại thơ xóm thơ phường không còn cơ hội được Anh sàng sảy

Thế là trà dư tửu hậu không còn ngất ngưỡng "độc huyền cầm"

Và...thôi,

mỗi khi buồn

Lật từng lời anh làm bài học nhập môn.



(Tuần 49 ngày mất 1/08)


Phan Luận




ĐÊM TRỞ VỀ



Tạm trú chân tượng đài

Con đom đóm lân la

vầng trăng Vu Lan chói lòa


Hai mươi giọt máu tượng hình

Và vô hình suối máu

Rõ xuống thành giòng sông lửa - thẩm màu

Cầu ga - Cầu ván - Cầu bàu

Bãi Hà - Bến Hộ nước mắt tiển đưa nhau


Đêm trở về

Con đom đóm làm đèn dẫn lối bờ truông

Mắt đẫm phù sa

Bước đằm dấu cỏ

Những sắc màu hoang sơ còn đó

Đường bê tông không lấp nỗi nhọc nhằn

Đèn nhà ai cũng rạng

Trộn nhiều âm thanh của phố

Trụi cả bờ tre

Kỷ niệm sông ăn mòn vào - Bến lở


Góc tạm trú

Gió nhận ra người cũ

Lâu ngày lục tìm quãng nhớ

Thành ra đất cũng đau.


Thầm trách con tàu chạy dọc

Để đồng làng hoang hoải vết thương nâu.


Phan Luận


ĐÊM SÔNG HÀN. THƠ NGÔ MINH

Chung — Viết bởi phanluan @ 20:35


Tặng Phan Luận - Người Quảng Trị tha hương.



đêm như tấm chăn đắp ta với sông Hàn

ngủ chưa sông ơi cơn giông rình rập

ngước lên gặp Sơn Trà nháy mắt

nghe hơi thu mằn mặn phía tóc người


ta đen nhẻm hạt bùn miền sơn cước

theo sông về đậu bến khát khao

ngày bon chen người xe phố bụi

đêm lại mơ khói bếp đồng làng.


ngủ chưa sông ơi gió nồm lay gọi

phố xá cao thêm xa cách nhiều thêm

sông như chàng trai lực lưỡng

gánh hai bờ thao thức nhớ quên.


ta như sông một đời lao lực

trước biển khơi đỏ mắt kiếm tìm

tô mì Quảng cay tê đầu lưởi

may có em nàng tiên cá dịu dàng.


đêm tấm chăn đắp ta với sông Hàn

ngủ chưa sông ơi rằm trăng đang nhú

trăng vén chăn đêm sông Hàn dải lụa

ta mơ mình đang bay...


Làng

Chung — Viết bởi phanluan @ 12:39
                                                                          Kính tặng KTTCS

Họp nhau từ vạn nẻo
Về chung chạ một làng
Khói cơm chiều cuống quýt
Chuốc rượu tràn miên man.

Lương trần ra từng bữa
Gạo sổ đong thiếu ngày
Nên tay chai quai búa
Vai hằn vai chen vai

Ngọn gió lành đổi mới
Ngèo lâu giàu mấy hồi
đất chia lô cơi nới
Ngói đâu rồi ngói ơi?

Nhà gắn chuông đầu ngõ
Không ơi ới bằng mồm
Mắm dưa giao tận cửa
Thăm nhau phải đi vòng.

Trẻ con không còn đất
Chân cẳng cứ lòng khòng
Nếp nhà ham sự học
Chẳng đứa nào long nhong.

Làng ơi bây giờ phố
Xanh xưa nhuốm sắc màu
Lầu cao trăng khuất bóng
Vẫn còn rằm trong nhau.










Tiếng gà cuối năm

Chung — Viết bởi phanluan @ 17:24


Tiếng gà cuối năm


Lâu nay phố lặng tiếng gà
Bỗng xôn xao đêm vỡ òa cuối năm
Có vì sao tận xa xăm
Cũng thao thức cũng trở trăn quê nhà
Giờ nầy ruộng cấy chưa xong
Vườn còn cải úa muối dưa sang mùa
Vén vun đất bạc đồng chua
Chị tôi tất tả đò trưa chợ chiều
Oằn vai đi bán cái nghèo
Mặn môi ba bữa hết vèo giêng hai
Chân không bén gót bước nhoài
Hệt như dáng mẹ đổ dài bóng chiêm
Ngày đi làng xóm xa thêm
Tiếng gà chợt vọng quê nghiêng một bờ.




Đêm cuối Nhâm Ngọ

Huế và tôi

Chung — Viết bởi phanluan @ 11:24







*
Lạ lẫm như người xa đến
Long tong bóng nắng trốn tìm
Hẹn em chờ gốc me cũ
Giờ hẹn sao lâu

**
Đò ai cắm sào chờ khách
Chút nữa xuôi về
Cho tôi qua bến chợ Dinh
Người ấy bây giờ ruột gan chắc nóng lắm
Một quãng thôi mà ngái quá Chi Lăng

***
Mỗi lần ghé Huế thăm xưa cũ
Vẫn đợi như là một thói quen
Thả xuống Hương Giang vò nát lá
Chờ cho phố xá nhuộm ánh đèn.


Cảm nhận, thơ Phan Luận

Chung — Viết bởi phanluan @ 14:06

Cảm nhận

Tôi đi
Suốt những con đường
Gập ghềnh
Đèo cao chênh vênh
Vực thẳm
Chợt nhận ra
Trong vòng tròn
Bánh lốp
Có dáng hình
Người thợ
Tạc vào trong.

Ngoại ô

Chung — Viết bởi phanluan @ 12:39

Phan Luan

Ngoại ô

Ngoại ô không tên đường
Nhà vườn thấp cao lối mòn lồi lõm
Tiếng gà gọi mặt trời mỗi sáng
Đụn khói chiều rơm rạ gió nồm nam
Ở Bắc Mỹ An mỗi lần qua phố
Câu nói quen sang Đà Nẵng mua hàng
Cách một sông Hàn mà như cách núi
Lỡ nhịp chèo mà giọng nói lệch ngang

Ngoại ô
Hàng dừa lùi xa quãng nhớ
Chân tay như có kiến bò
Xót ruộng đồng mất dần sau đêm mất ngủ
Cái cuốc cái cày ủ rũ nhớ bùn non
Ban mai phát ra từ loa: bánh mì Sài Gòn
Nóng dòn một ngàn một ổ
Lâu rồi chị bán trứng lộn khuya không lui tới xóm mình
Đôi khi khó chịu nhưng quen rồi thành nhớ
Như tiếng leng keng người dọn rác che mặt lặng thinh

Ngoại ô
Nơi có nhà tôi nhà em
Có nhiều mối tình lớn dần sau con hẻm
Có tiếng xẹt xào thơm từng bếp lửa
Có mãng trăng chungkhi mất điện tối đèn.


Vô tình

Chung — Viết bởi phanluan @ 12:23

Vô tình

Hoàng hôn vàng ươm chân đồi
Quanh quanh dòng xanh biếc trôi
Ai gõ mạn thuyền kéo lưới
Hồn tôi rơi nghiêng sông ơi


Long Đại, 1985

Dáng xưa

Chung — Viết bởi phanluan @ 12:14

Dáng xưa

Bồn chồn
Tôi hẫng mất em
Bài thơ túi áo
Tôi đem dâng người
Gặp em...
Em hỏi đâu rồi
Thuyền xưa bến cũ
Lở bồi nên sông


Qua cầu ai có ngoái trông
Gió Lào cát bỏng
Bềnh bồng dáng xưa.


Thạch Hãn, tháng 8, 1989

Chướng

Chung — Viết bởi phanluan @ 15:18

Chướng


Vừa mới thắp hương
tượng đài Thành Cổ
Bạn rủ lai rai
quán bụi Góc Bầu
Thôi mà,
Thành quách nghiêng lút cỏ
Nuốt vào
nghèn nghẹn
phía ngàn lau


Vĩnh Linh, thơ Phan Luận

Chung — Viết bởi phanluan @ 11:25

Vĩnh Linh


Gửi Phương

Sẽ không nhận ra em buổi ấy
Nhưng gặp nhau qua khuôn mặt Vĩnh Linh
Con đường ngoằn ngoèo đất đỏ
Chùm tiêu xanh tê tái giọt ân tình
Thuở ấy, đôi bàn tay mây mẩy
Bưng bát chè xanh ngầy ngậy hương gừng
Quán Dốc ghé vội dừng cơn khát
Phút bàng hoàng đôi mắt người dưng
Anh ở đâu ? Thì em nỏ biết
Khách đường xa quán lạ kể chi mà
Câu chuyện thật thà như khoai  sắn
Như ràn rạt gió Lào như rét cắt da

Ngày tỉnh chia ba, về thăm lại
Quán Dốc mô rồi. Bát chè tươi
Chỉ thấy vườn xanh vang tiếng trẻ
Căng đầy hạnh phúc suốt dây phơi.


Phan Luận
Công Ty Cao Su Đà Nẵng





1 2  Sau»

Powered by vnWeblogs